Những bài thơ hay về đà lạt

Thơ về Đà Lạt – tập thơ hay độc nhất viết về thành thị mơ mộng. Đà Lạt là đô thị phượt bự của toàn nước. Nơi phía trên có rất nhiều danh lam chiến thắng chình ảnh lừng danh,đánh thủy thơ mộng được lòng du khách. Đà Lạt được ví là đô thị của tình thương, thị trấn của mộng mơ có tác dụng say lòng bao thi nhân,nhằm rồi phần đa tác phđộ ẩm bất hủ viết về Đà Lạt sau đây đang Thành lập và hoạt động.

You watching: Những bài thơ hay về đà lạt

Những bài thơ về Đà Lạt giỏi nhất

Có rất nhiều cái brand name fan ta đã dùng làm đặt mang lại Đà Lạt nhỏng là:Thành phố Ndại dột hoa, Xứ ssinh hoạt tình cảm, tỉnh thành bi hùng, thị trấn mơ mộng, Xđọng hoa đào… Thiên nhiên và nhỏ người Đà Lạt đi vào gần như áng văn uống thơ, rất nhiều bức tranh ảnh, vào nghệ thuật và thẩm mỹ, và trong tâm địa mỗi người.Những bài thơ về Đà Lạt xuất xắc nhất dưới đây sẽ diễn đạt xúc cảm đó.


*
Thơ về Đà Lạt 1

Bài thơ Đà Lạt

Ở đây bao la cao nguyênLâng lâng nắng và nóng vơi mây viền đồi thôngHồ như ngủ giữa không trungSuối xung quanh quất hiện nay, mặt đường thong thả chìm

Rất nhiều là đầy đủ giờ đồng hồ chimRất say là dung nhan color riêng rẽ của đèoHoa vườn cửa sẵn có tay gieoHoa rừng cũng dập dìu theo với đời

Núi xa, thác đổ trắng ngờiThung sát, lạnh giá bao lời của rauHương rừng cứ chấp chới chaoLẫn trong hương bao gồm hương làm sao của thông?

Giữa hnai lưng nhưng lạ lùng khôngHơi thu cứ đọng êm ả dịu dàng nâng bước chiều!Thứa đâu cơ mà má cứ đọng đàoHỡi em, cô nàng chưa xin chào vẫn thương?

Phải vì non sông cưu mangĐúc cần xđọng slàm việc gặp ác mộng là em?

Đà Lạt sớm mai

Sương giăng khói biếc color lỗi ảoMờ mờ thủy mang bên nhấp nhôGiọt nắng và nóng ban mai đùa trên trên láNghe lòng thanh thản cùng lỗi vô

Ruộng tốt ruộng cao chen nhau đứngVườn ai hồng đỏ thắm sườn lưng đồiXa xa áo white ,em tiên nữLưu luyến thế gian sao xuống chơi?

Chiều Đà Lạt

Chiều Đà Lạt ! se se cơn gió lạnhHoàng hôn buông hồn em bỗng nhiên nhỏng saySay tình thơ, say hoa bướm vờn mâyChân dạo bước ngỡ Bồng Lai tiên chình họa !

Chiều Đà Lạt ! hoa rực màu sắc muôn sắcNgút ít nđần độn hoa, yêu thích gợi niềm thươngTrên đồi thông vi vu gió còn vươngEm dè chừng như lạc vào cõi mộng

Chiều Đà Lạt ! mây ôm núi gió lộngSương chiều lam, xđọng lạnh đẹp nhỏng mơThả hồn say ru giấc điệp buộc phải thơHồn tkhô hanh thản em chìm ngập trong giấc mộng

Đà Lạt hỡi! Mai xa rồi vẫn nhớKỉ niệm làm sao vẫn in dấu chân quaÔm tơ vương tmùi hương nhớ cho miền xa !Đà Lạt nhớ! Hẹn mai này tái ngộ…


Thơ về Đà Lạt 2

Chiều Đà Lạt

Chiều nay sương trải khía cạnh đườngTìm về Đà Lạt lưu giữ thương thơm nao lòngNúi đồi điệp điệp trùng trùngQuanh teo dốc núi ngập kết thúc mây bay

Chiều nay, lưu giữ mãi chiều nayThông reo khắp nẻo chân đèo sương mâyĐây rồi chân núi rất đẹp thayCam Ly thác đổ nước đầy nước vơi

Kia rồi vang cả ngọn đồiTiếng chuông rảnh rỗi nghịch vơi cõi ThiềnTrúc Lâm Thiền viện linh thiêngKhói hương đượm một hương thơm thiền đức tịnh tâm

Đây Hồ Than thsinh sống âm thầmBao nhiêu năm, triệu chứng ân ái cuộc tìnhNước non núi sông hữu tìnhHồ Xuân Hương cũng tầm thường tình ghi nhớ thương

Phố phường tủ bí mật màn sươngKhói lam phảng phất con phố em điThhình ảnh ttương đối đôi lứa thù thìChợ chiều còn tồn tại hầu hết gì hsinh sống em?

Thôi thì ta phi vào xemNhâm nhi ngụm nước tiễn em lên đườngChiều buông gắng đỏ mặt gươngBên hồ đôi lứa vẫn đương thì thầm

Chiều Đà Lạt, cõi tri âmTa đi còn đó ta thì thầm lưu giữ nhung

Nhớ Đà Lạt

Đà Lạt ơi! anh hứa hẹn đã về thămNhớ cái rét mưa lâm râm nhtrần nhẹTiếng thông reo bên trên sườn lưng đồi khe khẽĐất với ttránh như chắc hẳn rằng sát nhau

Anh thấy mâgiống hệt như va sinh hoạt trên đầuPhố đắm chìm ngập trong sắc đẹp màu sắc mơ mộngHồ Xuân Hương thật hiền hoà gió lộngNgắm nngớ ngẩn hoa nhưng xao cồn vô cùng

Hoa Dã Quỳ kim cương rực lối đi chungAnh cùng em thuộc nhàn sánh bướcTừng góc phố, từng loại fan xuôi ngượcÁnh đèn tiến thưởng long lánh nước bâng khuâng

Quán càfê ta vội vàng vã giới hạn chânNhấm một ngụm nhưng lâng lâng quá đỗiCầm bóc trà soát tỏa hương lài nóng hổiKhúc Trịnh ca tan thân về tối tkhô giòn bình

Cảm dấn từng khohình họa xung khắc thật lung linhĐà Lạt ơi em gợi tình mê hoặc!Ta cứ ngỡ về địa điểm miền xa lắcThấy cùng trời và cuối đất… mờ xa.


*
Thơ về Đà Lạt 3

Anh lên Đà Lạt

Anh lên chạm chán mùa mưaMi-mô-domain authority vẫn ngủBiết rồi ko hỏi nữaSao lòng cứ bâng khuâng

Thành phố lẫn trong sươngNlỗi bức ảnh thuỷ mạcCổ xưa với tha thiếtLà Đà Lạt đó em

Gánh sản phẩm hoa bên đườngMá hồng soi lên gươngTiếng mỉm cười tung phố vắngĐủ đến lòng lưu giữ thương

Thành phố gửi anh lênBằng con đường hồ nước Than ThởLối thung lũng Tình yêuBằng gì ko lưu giữ nữa

Uống một ly rượu dâuNgắm hồng xoàn Đà LạtXôn xao hoa tím hátHoa ơi, nhớ rằng tôi

Thành phố bao năm trôiNụ cười với nước mắtNgười đi đã trngơi nghỉ vềYêu tmùi hương từng gương mặt

Theo một gánh rau củ xanhAnh nhập lệ phố chợBiết em vừa rồi đóGiữa nồng thắm mùa xuân

Nhớ về Đà Lạt

Đà Lạt mù sương, thương lưu giữ thươngHôm nay trở bước lại lên đườngĐi tìm tương đối ấm thời trước ấyCòn đọng trong tim vương vấn vương

Đà Lạt tình thân, sương White bayMột thời nghĩa thắm vẫn in đầyNụ cười hạnh phúc còn đâu đấyĐôi nhẵn quyện hoà đê mê say

Đà Lạt gồm còn đẹp mắt tựa thơ?Mà sao chân bước chửa sang trọng bờEm về lối cũ lòng nhỏng ngỡAnh tất cả còn đây, bao gồm ngóng chờ?

Đà Lạt ngày về thương yêu yêuSợi tmùi hương gai ghi nhớ lẫn mây chiềuNhớ fan năm ấy còn lời nhắnCô gái rất lâu rồi vẫn ước những.

Thơ tình Đà Lạt thơ mộng, đượm buồn

Tuyển lựa chọn gần như bài bác thơ về Đà Lạt, thơ tình Đà Lạt viết về thị trấn Đà Lạt. Thơ ca ngợi vẻ rất đẹp bi thương, mơ mộng, các hóa học thơ của Đà Lạt. Chùm thơ mô tả tình cảm của tác giả dành riêng cho Đà Lạt với phần đa vị trí du ngoạn như: Thung lũng tình cảm, Hồ Xuân Hương,.. Và tình yêu lứa đôi gắn sát với tình thương Đà Lạt..


*
Thơ về Đà Lạt 4

Ta trở lại thăm em Đà Lạt ơi

Ta trsống về thăm em… Đà Lạt ơi!Sáng rạng đông mà ttránh không có nắngĐồi thông reo khúc tình khúc sâu lắngTa mộng mị bên trên lối vắng… bâng khuâng

Góc phố như thế nào địa điểm ta đã giới hạn chânChút ít se lạnh len qua từng đợt gióHoa dã quỳ rực kim cương bên trên lối nhỏLy cà phê quyện vào gió nồng nàn

Đà Lạt ơi! em thừa đổi vơi dàngNét mộng mơ, nét thanh thanh bình dịHồ Xuân Hương rảnh rang đầy thi vịPhố trầm thinch say sưa thân sương mờ

Đà Lạt ơi! anh ham mê thẩn thờNên cảm xúc viết bài thơ bày tỏĐã bao lần anh về… Đà Lạt đóVẫn dạt dào nlỗi cứ đọng ngỡ… đầu tiên!

Đà Lạt mộng mơ

Tách cà phê chẳng làm ta đủ ấm!Chạm vào em chiều Đà Lạt sương mờKhúc Trịnh ca có tác dụng thời hạn trôi chậmBên nhau rồi mới thấy cả ttách mơ

Cơn mưa bé dại giăng ướt bờ tóc rốiMây đủng đỉnh che kín cả lối quaVòng tay ta ôm vào em thật vộiBao nóng nồng xua cái rét trôi xa

Ta cùng mọi người trong nhà nghe đồi thông khẽ hátTiếng chuông chiều man mác cả hoàng hônMột nụ tình đang làm ta lầm lạcĐể con tim rung từng nhịp dập dồn

Mai ta về Đà Lạt ơi… lưu giữ lắm!Những con phố, mọi góc phố mộng mơHương tóc em đang làm cho ta say đắmNgồi mặt chiều ta trầm mặc… làm thơ!


*
Thơ về Đà Lạt 5

Đà Lạt chia ly em

Anh xa em chiều nay.Đà Lạt bi tráng ao ước khóc.Những giọt mưa cô độc,Rớt lên hồn anh nhức.

Cây phượng tím úa color,Rơi đầy trên Sảnh nắng và nóng.Cánh hoa đâu có nặng,Mà vỡ tan đời anh.

Hồ Xuân Hương ko xanh.Con sóng tình âm thầm.Anh thấy mình bé dại bé bỏng,Như cánh chim long dong.

Em còn ghi nhớ hay quên.

See more: Top 5 Tướng Đi Rừng Mạnh Mùa 7, Tướng Đi Rừng Mạnh Mùa 7

Lời yêu thương môi ko nói.Đôi mắt nhìn hoảng loạn,Lúc vòng đeo tay anh trao.

Chiều Đà Lạt xanh mét.Chiếc xa đò lên dốc,Qua nhà em cửa ngõ khép…Đôi đôi mắt nằm sau lưng.

Tội nghiệp đôi người tình,Đứng mặt con đường hẹn hẹn.Nlỗi chúng mình hồi đó.Giờ cũng cần chia tay.

Giọt nước đôi mắt vắn nhiều năm,Em vệ sinh giùm gìn giữ,Chiếc khăn uống quàng quấn cỗ,Ấm đời nhau tối mơ.

Thành phố buồn

Thành phố bi hùng 1 mình tôi rão bướcCơn mưa phùn chừng như ướt trọng điểm tưBởi cuộc đời còn bao mọi ảo hưNên nghịch chình họa thành sầu ưu nặng trĩu.

Thành phố bi lụy với nỗi bi lụy ai hiểuBên Đồi Thông Hai Mộ liểu hoen sầuHồ Xuân Hương tín đồ yên lẻ gục đầuVề vùng nao giữa tím color Than Thsinh hoạt.

Thành phố bi đát giọt sương mờ rạn vởTrăm nhan sắc hoa đời ngỡ như hương thơm nồngCớ vày đâu thuyền xa lối ngược dòngĐể phương pháp ngnạp năng lượng éo le lòng se nhan sắc.

Thành phố bi tráng lạnh lẽo căm cơn quặn thắtHàng thông reo nlỗi giăng mắc tơ sầuKhóc mang đến ai hồn tan nát pnhị nhàuDốc con đường tình cúi gục đầu dìm bước.

See more: Hướng Dẫn Sử Dụng Bluetooth Trên Laptop Cực Đơn Giản, Ghép Thiết Bị Bluetooth Trong Windows

Thành phố bi thiết, ôi bi ai tênh mộng ướcSân ga bi tráng tiễn bước ái tình đauCon tàu đi, im vứt lại phía sauNỗi ghen hờn mãi vùi sâu dỉ vảng!


*
Thơ về Đà Lạt 6

Chiều say

Đà Lạt chiều chênh chao nhớLẳng lơ nchính giữa sống lưng chừngPhong lan treo bản thân bên trên đáNgược hồn theo lối dửng dưng

Hoàng hôn ửng hồng lên máPrenn buông thả nỗi niềmDáng em nghiêng vào cơn gióNgỡ ngàng hoa nắng và nóng thần tiên

Gục đầu lên miền thiên chúaLời ghê thấm đẫm phxay màuBâng khuâng lạc về thu cũBời bời mây white nngu lau

Hoàng hôn rửa mặt color sương khóiEm mỉm cười vốc gió bên trên tayVi vu mênh mông thông hátThả hồn mong ước …vào say!

Mộng mị

Ttránh Đà Lạt gió se se trsinh sống lạnhCho lòng em rưng rưng mang lại kỳ lạ thườngNhớ cho anh từng lưu niệm thân thươngTan ngôi trường cho nhì fan phổ biến một lối

Cà phê cóc anh làm cho em bối rốiNhìn đăm chiêu ko nói được cần lờiNhững giọt mưa ùa tới tí bóc tách rơiÔm chầm đem lòng sao mà nóng lạ?

Từ hôm đó hôm sớm đăm chiêu quáPhải lòng chàng trai hào hoa hào hoaMuốn với mọi người trong nhà đi mọi phần nhiều phương thơm xaXây mộng ước ngôi nhà tnhãi nho nhỏ!

Anh đâu rồi lòng em sao tỏ rõ?Chuyện ngày xưa giờ vỡ lẽ mộng thêBỏ mang em trong nóng bức đông vềTình ngây dại chìm vào trong khắc khoải.

*
Thơ về Đà Lạt 7

Xa em rồi… Đà Lạt một lần trăng

Xa em rồi… Đà Lạt một lượt Trăng !Bao lưu niệm mãi in hằn tâm khảmĐêm mê hoặc ánh trăng mờ bảng lãngMột nụ tình đầy lãng mạn… trao nhau

Xa em rồi… thèm nghe giờ thông reo !Thèm cái lạnh ta quyện vào tương đối ấmThèm rải bước bên dưới mưa phùn lnóng tấmThèm được ngồi thuộc nhấm tách càfê

Xa em rồi… Đà Lạt lại ngủ mêĐợi rạng đông cơ mà chẳng phải thấy đượcMàng sương giăng từng tuyến phố ẩm ướtMuôn nhan sắc hoa… như tha thướt gợi tình !

Xa em rồi… một Đà Lạt đẹp xinhPhố nđần hoa im bình với thơ mộngMột lần Trăng… sẽ có tác dụng ta xao độngNhịp khúc tình nguyện vọng ghi nhớ thương em!

Đà Lạt Mặc dù ảo tưởng tuy thế gần như bài thơ về Đà Lạt cũng trở thành chất chứa trong số đó nỗi niềm ai oán tmùi hương với xót xa. Đó là cái lạnh của tỉnh thành hay size ttách được bao bọc do một mảng sương mù. Chình ảnh dung nhan này có tác dụng nắng cũng cực nhọc lòng va đến. Và nó đang đi tới hông thơ như vậy. Nhất là những bài xích thơ tình Đà Lạt cũng sẽ tiềm ẩn sự cô đơn, lẻ loi lúc ngày dần dần tàn.